yêu audio
Bình luận
Audio đang được tải về. Xin đợi trong giây lát..
Đứa Trẻ Bên Ngoài Cửa Sổ - Nguyễn Anh Đào
Nobita Nguyễn
    Update Required To play the media you will need to either update your browser to a recent version or update your Flash plugin.


    Bạn thích nghe audiobook, truyện audio? Bạn muốn chia sẻ truyện do chính mình đọc hay những truyện bạn biết đến tất cả mọi người? Hãy chia sẻ audio đó tới YêuAudio. YêuAudio rất mong nhận được nhiều YêuAudio từ các bạn. Các bạn gửi truyện đến YêuAudio theo địa chỉ email: [email protected]. Mọi người đang chờ đón truyện của bạn!!!
    Loading...

    Phòng ngủ chỉ kê một chiếc giường, một cái tủ quần áo là không còn chỗ cho bất cứ gì khác, Lan không chịu cho thêm những thứ đồ linh tinh mà chồng bảo để ngoài chướng mắt. Với Lan, phòng ngủ cần phải có chỗ lưu thông không khí cho Lan thở, Lan thuộc dạng khó thở, khó thở với bất cứ lý do nào, vui quá, buồn quá, mệt quá… Lan đều khó thở hết. Nhưng Lan không phải bệnh tim, Lan không biết mình bị bệnh gì khi tất cả các kiểm tra, xét nghiệm đều nói Lan khỏe mạnh bình thường.
    Cửa sổ phòng ngủ không có song, chiếc giường kê ngang cửa sổ, chỉ cần ngồi lên giường, mở cửa sổ ra là Lan có thể nghe tiếng chim hót trong khu vườn của nhà hàng xóm, Lan hài lòng vì ở thành phố mà tìm được căn nhà trọ thế này thì đã quá lý tưởng, không có khói bụi ồn ào, không có những căn phòng như cái hộp diêm bít bùng. Coi như sau đám cưới, đây có lẽ là niềm hạnh phúc đầu tiên, và Lan tin, với chiếc giường và không gian chật hẹp nhưng lãng mạn này, Lan và chồng sẽ cho ra đời những đứa con xinh xắn và khỏe mạnh.
    Chồng Lan có tật mê chơi game, không chơi thì thôi, đã chơi thì không biết dừng, lần nào Lan cũng phải dùng “biện pháp mạnh” là rút dây mạng hoặc cúp cầu dao điện thì anh mới nhìn sang Lan cười cầu hòa và đi ngủ. Máy tính chồng để ngoài phòng khách, nói là phòng khách cho sang thôi, chứ đó là nơi làm việc của chồng, nơi xem tivi, nơi ăn uống và thỉnh thoảng trải chiếu nằm ngoài ấy mà ngủ nếu có giận nhau hay muốn thay đổi không khí lãng mạn vợ chồng.
    Ban đầu, sau bữa cơm tối, Lan thường nằm ngoài xem tivi và chồng thì đọc báo, lướt web và sau cùng là đánh cờ tướng online. Để đưa chồng vào phòng ngủ rất khó khăn, Lan không hiểu vì sao, ban đầu là giận dỗi, sau là thờ ơ, sau nữa thì khóc lóc, chồng vẫn cứ cho đó là điều mình đang làm đúng, vì rằng anh không thể ngủ, vì rằng anh đang mệt mỏi vì công việc, vì rằng hàng trăm thứ mà chồng biết rằng Lan không bao giờ chia sẻ nổi. Anh đẩy Lan vào con đường cùng, con đường mà Lan thấy mình bất lực, vô dụng, không thể làm điều gì nổi cho chồng, để chồng tìm đến với những ván cờ, đến những người ảo trên máy tính mà chơi.
    Sau ba tháng, Lan sụt hơn năm ký, mẹ Lan hỏi con rể sao mà Lan sụt ký, lúc này dường như anh mới giật mình nhìn sang đôi mắt thâm quầng của Lan, mới cảm thấy hoảng hốt vì hình như mình đang làm sai một điều gì đó khủng khiếp lắm, đã khiến Lan không còn sức sống đến như thế này. Anh bảo rằng anh cứ tưởng anh được sinh hoạt như ngày anh chưa cưới vợ, anh tưởng rằng mình đã làm tròn trách nhiệm và nghĩa vụ của một người chồng. Lan bơ phờ nhìn anh, hỏi như hỏi ai “vậy còn tình yêu… nó đâu rồi?”.
    ***
    Sau đó, chồng đề nghị với Lan là mình nên có một đứa con. Lan sung sướng gật đầu đồng ý. Nhưng với đàn ông, hình như họ không thích chờ đợi một điều gì quá lâu. Sau ba tháng mà vẫn chưa nghe Lan thông báo gì chuyện mình trễ ngày hàng tháng, anh bắt đầu nản và có ý nghĩ rằng, có thể Lan không thể sinh con, có thể Lan đã từng làm gì đó gây tổn thương đến cơ quan sinh dục nên bây giờ khó có con…
    Lan chỉ biết khóc. Vì… chồng Lan đã nói đúng!
    ***
    Sau thời gian đó thì chồng trở lại với những ván cờ, với những đêm thức trắng mà không cần biết Lan thao thức như thế nào trong phòng ngủ. Lan cũng không còn đủ tâm trạng và sức lực để nằm xem tivi và đợi chồng chơi xong các ván cờ thì cùng nhau vào phòng ngủ như trước đây. Ăn cơm xong thì cùng lắm là xem thời sự là Lan vào phòng nằm đọc sách, đọc báo và ngủ.
    Đêm, tháng ba trời nóng, cái quạt chạy ì ì, thỉnh thoảng lại trở chứng, đập đập mấy cái mới chịu chạy tiếp. Lan mở cửa sổ, bên ngoài gió thổi, nhưng tối thui. Dù có cảm giác khá ớn lạnh, nhưng vì nóng quá, Lan mặc kệ. Đang lật trang sách để đọc tiếp thì tiếng cửa sổ đập cái ầm. Lan hoảng hốt ré lên, đánh rơi cuốn sách. Lồm cồm bò dậy nhìn ra bên ngoài, không có gió, cũng không thấy ai. Chồng bước vào hỏi, Lan lắc đầu, có lẽ do cuốn sách đang hồi gay cấn, tiếng gió đập vào cửa sổ làm Lan giật mình thôi. Chồng tắt điện, chui vào giường, lấy cuốn sách Lan đang đọc bỏ xuống gối, cười “thôi, nghỉ đọc tiểu thuyết, ta sản xuất em bé!”. Lan nhớ đến những câu bóng gió của chồng, cảm thấy không vui, nhưng điện đã tắt hết, chồng chẳng bao giờ nhìn thấy ánh mắt của Lan đang vui hay buồn. Lan ngoan ngoãn nằm xuống.
    ***
    Tháng tư, trời vẫn nóng, ai cũng chờ mong một cơn mưa dông để làm dịu bớt cái oi ả kinh khủng của trời thành phố. Lan vẫn không thể đóng cửa sổ lại để ngủ, vì nó làm Lan ngợp thở. Nên Lan phải để sáng điện, nằm đọc tiểu thuyết cho tới khi hai mắt không mở lên nữa thì thôi, nhưng thường khi đọc, chẳng bao giờ Lan thấy mình buồn ngủ.
    Lan nằm nghiêng, gối trên hai cái gối, để cuốn sách trước mặt để lật. Lan gật mình nghe tiếng bản lề cửa sổ kêu két như có ai kéo, theo phản xạ tự nhiên, Lan nhìn ra, thì cánh cửa vẫn bình thường, nhưng dường như có cái gì đó bất an, Lan hô to “hình như có trộm! Anh!”. Chồng phi như bay vô phòng, đá phải cái ghế, lò cò bước tới cửa sổ, bấm đèn pin rọi ra bên ngoài vườn cây, anh lắc đầu “không thấy ai!”. Nói rồi anh kéo cửa sổ lại, anh dỗ dành Lan “em cứ nghĩ thoải mái một tí đi, đóng cửa lại nó cũng không thể làm em ngợp thở được, mở ra rất nguy hiểm, vì cửa mình không có song, em chịu khó vài đêm, anh nói ông chủ nhà làm thêm cái song cửa cho an toàn”. Với những dỗ dành ngọt ngào của chồng, Lan ngủ say mà không thấy mình khó thở nữa.
    Lan thấy một đứa trẻ, không quần áo, còn đầy chất nhầy nhụa trên người, có gương mặt của Lan và ai đó rất quen, đang cố gắng trèo qua cửa sổ để vào giường Lan, cố gắng để né cơn mưa bên ngoài. Lan hoảng hốt, ré lên hoảng loạn, cố gắng đẩy đứa trẻ gớm ghiếc ấy ra ngoài, nhưng nó cố bám víu, cố vùng vẫy để vào nơi mà Lan nghĩ an toàn đối với nó.
    Lan quơ tay chân loạn xạ, miệng ú ớ, bừng tỉnh giấc, Lan nhìn ra cửa sổ, hai cánh cửa vẫn đóng kín mít. Chồng ngái ngủ hỏi “chuyện gì vậy em?”, Lan nhìn sang chồng, nhìn lượt nữa cái cửa sổ qua ánh đèn mờ, hỏi “nãy giờ có mưa không anh?”, chồng bảo “không, mà anh chả biết, anh ngủ say như chết!”. Lan lo lắng nhìn ra cửa sổ đã được đóng kỹ.
    ***
    Sáng tỉnh giấc, mở điện thoại lên, Lan nhận được tin nhắn của Tính “em ngủ ngon chứ? Chúc em có cuộc sống bình yên!”, Lan bực bội nhắn lại “cảm ơn, đời tôi sẽ bình yên hơn nếu anh đừng lảng vảng xung quanh!”. Rồi Lan thẫn thờ nhớ về những ngày kinh hoàng của năm năm trước, khi Tính rũ bỏ hết mọi thứ để ra đi, để chia tay Lan mà không có bất cứ lý do nào chính đáng.
    ***
    Đêm ấy, Lan nghe lời chồng, đóng cửa sổ lại, vì biết đâu ăn trộm rình rập bên ngoài chờ mình sơ hở, vốn liếng sau đám cưới còn nguyên đó để chờ cơ hội làm ăn, không khéo lại mất trắng. Chồng vẫn chết mê chết mệt với bàn cờ. Lan tìm niềm vui nơi những cuốn tiểu thuyết. Nhưng hôm nay, có lẽ cuốn tiểu thuyết Lan đọc không hay, không có gì gay cấn, nên Lan cảm thấy buồn ngủ sớm, mà không riêng gì đêm nay, hình như vài ngày trở lại đây, Lan có cảm giác thèm ngủ nhiều hơn bình thường, tự trấn an, có lẽ mình đang thiếu ngủ.
    Lan lại thấy đứa trẻ hôm qua, nó lại trèo qua cửa, Lan nhớ mình đã đóng cửa, đã cài chốt rất kỹ, vậy tại sao bây giờ nó mở toang mà Lan không hề hay biết? gương mặt đứa trẻ bị biến dạng rất ghê gớm, không còn là gương mặt của Lan và của Tính, mà nó là gương mặt của ác quỷ, đôi mắt đỏ ngầu, nhưng không có răng, một con quỷ mới sinh. Lan nghe người ta nói, trẻ con khi ra đi nó sẽ trở thành thiên thần, vì nó chưa mang bất cứ tội lỗi trong trong mình, tại sao đứa trẻ kia lại trở thành ác quỷ? Lan hoang mang, hoảng sợ.
    ****
    Lan khẳng định với Tính rằng “em sẽ sinh con, đừng mong em bỏ nó!”, Tính quay ngoắt đi “vậy thì em tự lo liệu lấy!”. Bước chân Tính đi ra ngõ, Lan lấy chổi quét theo, xóa sạch dấu chân.
    Nhưng khi thai được ba tháng, Lan không còn đủ sức và sự can đảm để giữ lại đứa trẻ khi chính mình không có việc làm mà con lại không cha. Lan đem đứa trẻ chưa rõ hình hài trong bụng mình mang lên bàn cân, đứa trẻ và cuộc đời còn lại, Lan đắn đo rồi chọn điều thứ hai.
    Ra khỏi phòng kế hoạch hóa gia đình của bệnh viện, cầm gói thuốc trên tay, Lan té xỉu. Ngay lúc ấy, Lan mơ màng nhìn thấy một đứa trẻ còn nhầy nhụa có gương mặt của Tính lạnh lùng đi ra khỏi Lan mà không nhìn lại, Lan cố với lấy, cố giữ lấy nhưng không còn kịp nữa…
    ***
    Đứa trẻ có gương mặt của Tính lại trèo qua cửa sổ, lần này thì nó không còn khó khăn gì, trèo hẳn lên giường Lan. Lan lạc giọng đi, hai chân cong quíu, hai tay ôm lấy đứa trẻ còn lại nằm cạnh mình, ôm thật chặt, nhưng đứa trẻ vào từ cửa sổ không chú ý đến Lan, nó cần đứa trẻ của Lan, đứa trẻ mà Lan đã dùng cả thân mình, cả tính mạng để bảo vệ cho nó. Lan hét lên “Không! Không được! không!”, nhưng đứa trẻ không nghe thấy gì, nó chỉ cười, lần đầu tiên Lan thấy nó cười. Nó đưa đôi tay còn nhầy nhụa của mình nắm lấy tay đứa trẻ của Lan, nó nhẹ nhàng gỡ từng ngón tay, từng ngón chân và cả cơ thể đứa trẻ kia ra khỏi người Lan, rồi ôm đi. Lan vùng tới, níu chân nó lại nhưng mọi thứ trơn tuột. Lan lại hét lên “không, không được, không thể được!”. Đứa trẻ có gương mặt của quỷ dữ đã mang đi đứa trẻ có gương mặt của chồng, bay ra khỏi cửa sổ. Lan vói theo rồi thả người ngược lại xuống nệm, bỗng phát hoảng khi bên dưới tay mình là máu, không chỉ một giọt mà là rất nhiều máu, ướt hết tấm nệm, ướt hết mền gối chỗ đứa trẻ của Lan vừa nằm.
    Lan bật người dậy, người đầm đìa mồ hôi, thở hắt ra, nhìn bên cạnh chồng vẫn ngủ, thở phào vì chỉ là giấc mơ. Lan nhìn ra cửa sổ, quờ quạng đập chồng dậy “anh… anh… đêm qua anh có mở cửa sổ không?”. Chồng ngái ngủ “không…”, Lan càng lay chồng mạnh hơn “dậy, dậy, ai đó đã mở cửa sổ, dậy!”. Chồng bật ngồi dậy, bên ngoài trời không có gió, cánh cửa bất ngờ dập mạnh làm Lan co rúm người, chồng với tay lên đầu giường để lục cái đèn pin. Lan chống hai tay để đẩy cơ thể mình lùi vào trong một chút, và thất kinh khi chống xuống một vũng nước, “anh… anh… bật…b… bật điện! nhanh! Nhanh!”.
    Điện bật sáng, tay Lan đang chống vào một vũng máu, chồng hoảng hốt “em sao.. sao vầy?”, nói xong thì chồng kéo Lan ra, vén váy lên, máu trong cửa mình Lan vẫn tuôn ra ào ào. Lan ngất xỉu.
    ***
    Tỉnh lại trong bệnh viện, chồng ôm đầu ngồi bên cạnh Lan, trách móc “em mang thai sao không nói anh biết sớm! anh mà biết anh không cho em đi làm để lãnh hậu quả như vầy!”, Lan thảng thốt “anh nói gì? Em mang thai sao?”, chồng Lan rơi nước mắt “nhưng đã bị sẩy rồi!”. Lan sờ xuống bụng mình, “sẩy thai sao em không thấy đau?”,chồng nắm tay Lan “đêm qua em đã ngất đi còn gì!”. Lan nhớ đến giấc mơ đêm qua…

    Đứa trẻ nhẹ nhàng gỡ từng ngón tay ngón chân đứa bé của Lan ra khỏi người Lan, như cách đây năm năm, bác sĩ đã từng gỡ nó ra khỏi Lan…


    Nguồn từ: HẺM RADIO
    Về Yêu Audio

    Yêu Audio được tổng hợp từ nhiều nguồn audio khác nhau góp phần mang truyện audio đến những bạn thích nghe truyện một cách tiện lợi nhất.

    Yeuaudio.com

    [email protected]

    YÊUAUDIO TRÊN FACEBOOK

    Back to Top

    Nhận Email Của Yêu Audio

    Đăng ký email thành công. Cảm ơn bạn đã đăng ký nhận Email Của Yêu Audio!

    Những lợi ích khách hàng nhận được khi đăng ký nhận thông tin qua email:
    • Nhận thông tin về audio mỗi khi có cập nhật mới.
    • Bạn sẽ là những người đầu tiên biết các hoạt động, trò chơi, sự kiện diễn ra trên Yeuaudio.com!
    • Ngoài ra Yeuaudio còn gửi đến cho bạn những thông tin hữu ích về sách audio phù hợp với gia đình mình.

    Thông báo từ Yêu Audio

    Yêu Audio hiện tại không thực hiện sách nói, truyện audio.. chúng tôi chỉ sưu tầm. Vì thế chúng tôi tuyệt đối không nhận đóng góp của các Thính Giả. Tuy nhiên, các quý vị Thính Giả nếu có lòng thiện nguyện thì nên đóng góp cho các trang web SÁCH NÓI CHÍNH THỐNG :
    Hoặc nếu bạn thấy website có ích hãy giúp đỡ chúng tôi bằng cách chia sẻ cho những người bạn biết về Yeuaudio.com. Xin trân trọng cám ơn!