yêu audio
Bình luận
Audio đang được tải về. Xin đợi trong giây lát..
Long Đong - Nghiêm Lệ̣ Quân
Nobita Nguyễn
    Update Required To play the media you will need to either update your browser to a recent version or update your Flash plugin.


    Bạn thích nghe audiobook, truyện audio? Bạn muốn chia sẻ truyện do chính mình đọc hay những truyện bạn biết đến tất cả mọi người? Hãy chia sẻ audio đó tới YêuAudio. YêuAudio rất mong nhận được nhiều YêuAudio từ các bạn. Các bạn gửi truyện đến YêuAudio theo địa chỉ email: [email protected]. Mọi người đang chờ đón truyện của bạn!!!
    Loading...

    Gió lạnh kéo mây đen nghịt khắp bốn phương trời.

    Anh hai cung vác cuốc lên vai định ra đi, nhưng mới bước qua khỏi thềm thì mưa trút ào xuống, anh liền quay trở vào ném cây cuốc dưới sàn ván, vừa nói lằm bằm:

    - Mới mở mắt ra là mưa rồi. Hết ngày mưa hay sao mà nhè bữa nay mình tính lên vồng lại mưa.

    Chị Cung ẳm con Nương thả xuống chiếc chõng tre gần phía trong bếp, đọan nhìn chồng buông tiếng bất bình:

    - Mình không sợ tội... với trời đất! Ông mưa mà mình biểu phải mưa mấy ngày mình nghỉ sao.

    Anh Cung vẩn còn lằm bằm:

    Vậy chớ... mới mở con mắt ra là mưa rồi. Ai còn làm ăn gì được.

    Chị Cung múc cháo đút cho con, vừa cừơi nhẹ:

    - Ông trời mà ở còn chưa vừa lòng người, đừng nói chi ai.

    Anh Cung làm thinh, đi thẳng vô bếp ôm một khúc củi mít đem ra chui vào bếp un trước thềm . Chị Cung nói vói theo:

    - Nay mưa thì nghỉ , mai làm , có gì đâu mà cằn nhằn.

    Đành đầu hàng hoàng cảnh , anh Cung ngồi luôn bên bếp un, mở bì thuốc rê quấn lấy một điếu , vừa lặng nhìn giọt mưa giăng giăng ngoài hiên.

    Thình lình , chị Cung hỏi chồng:

    - Đất bên cồn , mình dọn hết chưa?

    Mồi lửa xong, anh Cung dán điếu thuốc lên đầu lưỡi, mấp mấp mấy cái, đoạn hít một hơi khói thật dài. Đôi môi anh lép nhép trong khói thuốc mịt mù:

    - Đã dọn đâu mà dọn. Mình tính bữa nay ở nhà cuốc cho rồi mấy vồng đất đâng cặm mấy cây mì, xong bên nay mới đi qua cồn luôn. Mưa như vầy là phải bỏ một ngày nữa.

    Dứt lời; anh lại ngồi im lặng phì phà khói thuốc, ngắm bong bóng nứơc nổi lêu bêu bên thềm. Chiếc bong bóng này vỡ tan lại có chiếc bong bóng khác nổi lên như hy vọng trong lòng anh.

    Bỗng đôi mắt anh rực sáng lên. Anh cúi đầu thấp xuống xem kỹ một dấu chân giày in rõ trên lớp tro của bếp un. Rồi từ dấu chân đó, anh tìm thấy thêm những dấu chân khác rải rác từ ngoài hàng ba vào tận ngữơng cửa.

    Liếc thấy vợ đanh lo đút cháo cho con Nương, không để ý đến anh, anh vụt đứng dậy bước theo từng vết giày, nhưng qua khỏi ngưởng cửa một chút , anh không còn thấy dấu chân lạ nữa.Anh lại ngồi xuống quan sát thật kỹ khắp mặt đất.

    Thấy vậy chị Cung hỏi chồng:

    - Mình kiếm cái gì vậy?

    Qua một lúc lúng túng, anh Cung mới đáp được :

    - Kiếm ... cái nút áo.

    - Nút áo gì?

    - Hồi hôm ; làm đứt rớt cái nút áo tại đây mà rồi đâu mất.

    - Cái nút áo bà ba đen phải hôn?

    Thấy chồng còn lom khom mãi , chị Cung bảo:

    - Thôi, để lát nữa qùt nhà, tôi thấy tôi lượm kết lại cho

    Vì có mưa nên bên trong lờ mờ tối, anh chẳng tìm thấy gì hết . Anh tức ấm ức muốn đốt đèn lên soi coi dấu giày kia đi tới đâu cho biết, nhưng sợ vợ hạch hỏi lôi thôi.

    Anh đứng lên trở ra ngồi bên bếp un, thỉnh thoảng lại liếc sang vợ bằng tia mắt dò xét, hoài nghi... Bây giờ anh mới thấy da thịt của vợ anh tươi mát..., đôi mắt đa tình... và đôi má luôn luôn ửng hồng... Tất cả những gì trên thân thể vợ anh đều có một sức quyến rũ mãnh liệt

    Anh lại đếm từ dấu giày , vừ tự hỏi:

    - Ai bước chân vào đây? Dấu giày nầy của ai?

    Nếu không phải là chủ ấp Hiệu đã đền đây hay không? Hắn đến đây làm gì mà cứ lui tới hoài vậy?

    Anh vừa nghĩ đến đây thì chị Cung ẵm con Nương đi ra. Chị kéo áo lau miệng con lia lịa, đọan thả nó xuống vai anh: - Mình cho tôi gửi con nnương một chút.

    Anh bực dọc: - Chi vậy?

    Chị Cung nhoẻn cừơi với chồng:

    - Đặng toi quét nhà với giặt mấy cái quần của con nhỏ đái dầm hồi hôm .

    Anh Cung đưa tau lên đỡ con , nhưng vẫn nhăn nhó:

    - Không có tôi ở nhà thì lấy ai mà xề xè....?

    Chị xịu mặt buồn:

    - Thì... có mình ở nhà, tôi gởi con cho mình một chút. Không có mình tôi phải thả nó xuống đất đặng làm công việc, chớ đeo đeo nó trên canh tay hoài rồi ai làm cho đây.

    Anh Cung hất hàm: - Làm gì thì làm mau đi.

    Chị Cung quay lưng, vừa nói thêm:

    - Sáng sớm, trời mưa lạnh, bỏ nó bò dưới đất tội nghiệp nó.

    Dứt lời, chị xách chổi đi quét nhà. Lòng anh càng nghi là chị có ý muốn xóa những dấu giày kia đi, không cho anh xoi mói những chuyện ... thầm lén của chị.


    Nguồn từ: Lê Duyên Channel
    Liên Hệ

    Yêu Audio được tổng hợp từ nhiều nguồn audio khác nhau góp phần mang truyện audio đến những bạn thích nghe truyện một cách tiện lợi nhất.

    Yeuaudio.com

    [email protected]

    YÊUAUDIO TRÊN FACEBOOK

    Back to Top

    Nhận Email Của Yêu Audio

    Đăng ký email thành công. Cảm ơn bạn đã đăng ký nhận Email Của Yêu Audio!

    Những lợi ích khách hàng nhận được khi đăng ký nhận thông tin qua email:
    • Nhận thông tin về audio mỗi khi có cập nhật mới.
    • Bạn sẽ là những người đầu tiên biết các hoạt động, trò chơi, sự kiện diễn ra trên Yeuaudio.com!
    • Ngoài ra Yeuaudio còn gửi đến cho bạn những thông tin hữu ích về sách audio phù hợp với gia đình mình.

    Thông báo từ Yêu Audio

    Yêu Audio hiện tại không thực hiện sách nói, truyện audio.. chúng tôi chỉ sưu tầm. Vì thế chúng tôi tuyệt đối không nhận đóng góp của các Thính Giả. Tuy nhiên, các quý vị Thính Giả nếu có lòng thiện nguyện thì nên đóng góp cho các trang web SÁCH NÓI CHÍNH THỐNG :
    Hoặc nếu bạn thấy website có ích hãy giúp đỡ chúng tôi bằng cách chia sẻ cho những người bạn biết về Yeuaudio.com. Xin trân trọng cám ơn!