yêu audio
Bình luận
Audio đang được tải về. Xin đợi trong giây lát..
Vòng Tay Của Quỷ
Nobita Nguyễn
    Update Required To play the media you will need to either update your browser to a recent version or update your Flash plugin.


    Bạn thích nghe audiobook, truyện audio? Bạn muốn chia sẻ truyện do chính mình đọc hay những truyện bạn biết đến tất cả mọi người? Hãy chia sẻ audio đó tới YêuAudio. YêuAudio rất mong nhận được nhiều YêuAudio từ các bạn. Các bạn gửi truyện đến YêuAudio theo địa chỉ email: [email protected]. Mọi người đang chờ đón truyện của bạn!!!
    Loading...

    Ông Bình chăm chú theo dõi vào màn hình ti vi và thi thoảng lại quay xuống nhìn chiếc đồng hồ đeo tay.

    Mười một giờ đêm mà Trọng vẫn chưa về, thông thường ông chưa từng thấy Trọng đi đêm về muộn như vậy.

    ***

    Kể đến Trọng thì phải nói, hắn là một người thành đạt giỏi giang, với công việc văn phòng trong một tập đoàn lớn. Hắn ta chưa lấy vợ, cũng như chưa có ý định lấy vợ vì lý do quá trẻ. Kể từ khi đi làm cho đến nay đã là năm năm. Nhưng Trọng lúc nào cũng không thích tách biệt ra ngoài sống vì vẫn còn không muốn xa bố mẹ.

    Theo thói quen, Trọng thường ra ngoài tản bộ vào lúc bảy giờ tối, và thông thường thì sẽ trở về nhà vào lúc chín giờ. Đây là lần đầu tiên ông Bình thấy Trọng đã muộn như vậy mà vẫn chưa về.

    Đêm nay, đã hai lần ông gọi điện thoại cho Trọng, mà hồi chuông điện thoại vang lên chỉ được một lúc rồi lại tắt ngấm.

    Một lúc sau, khi ông Bình toan đứng lên đi ra ngoài tìm con. Thì đột nhiên tiếng chốt cửa từ bên ngoài lại bắt đầu vang lên cành cạch. Ông Bình hơi khẩn trương, cũng có cảm giác nhẹ nhõm ngồi xuống ghế vì biết là Trọng đã về.

    Trọng từ bên ngoài bước vào trong nhà, toàn thân ướt sũng với đôi mắt hết sức kỳ lạ. Lạ ở chỗ là đôi mắt hôm nay của hắn đờ đẫn như không có hồn. Lạ ở chỗ nữa là hắn đi thẳng vào phòng mình mà không hề chào ông Bình một tiếng.

    Mọi lần, Trọng từ bên ngoài tản bộ về nhà, đều sẽ đi qua trò chuyện với ông Bình một chút. Nhưng hôm nay hắn không làm như vậy, tại sao lại như vậy? Là bởi vì hắn nhất định đang có chuyện giấu giếm, có thể là một bí mật nào đó chăng?

    Ông Bình suy nghĩ hồi lâu, lặng lẽ đi tới gần cửa để khép cánh cửa nhà lại, vì khi nãy khi Trọng bước vào, hắn đã vô tình quên không đóng cánh cửa ấy.

    Khi chạm tay vào tay cầm của cánh cửa gỗ, ông Bình đột nhiên có một loại cảm giác, giống như mình đã vừa chạm phải một thứ gì đó nhớp nháp tanh tưởi. Một mùi tanh nồng bốc lên xộc vào mũi của ông. Ông Bình nhăn mặt, xòe bàn tay ngửa lên và xem xét. Ông phát hiện ra trong lòng bàn tay của ông đã bị dính phải những thứ chất nhầy đen kìn kịt, cũng không biết là chất nhầy từ thứ gì.

    Ông Bình hơi bực tức, quát vọng về phía phòng của Trọng:

    - Mày lại chui rúc vào đâu thế hả con? Từ dày về muộn là phải gọi điện báo cho bố biết một tiếng. Làm gì có cái kiểu con cái nào mà bố mẹ gọi cũng không nghe, hỏi cũng không chịu trả lời như thế hả?

    Vẫn không hề có âm thanh đáp lại từ phía Trọng. Ông Bình cau mày một chốc rồi cũng để đấy. Ông xoay mình bước vào căn phòng của mình và trải chăn nằm xuống giường.

    Ông Bình nao nao nhớ lại cái thời mà bà Thơm còn sống, khi ấy Trọng quấn lấy mẹ lắm. Lúc nào cũng chỉ chăm chăm đi ra ngoài rồi về nhà với mẹ, đúng với cái câu nói con trai thì gần mẹ, con gái thì gần bố. Chắc có thể Trọng cũng là người như vậy. Khi ấy Trọng vui vẻ và nói chuyện nhiều hơn bây giờ.

    Từ khi bà Thơm mất, Trọng đâm ra buồn rầu hẳn, cũng ít nói. Nhưng chưa lần nào như lần này, ngay cả miệng cũng không thèm hé ra dù chỉ một chút.

    Bẵng đi một lát, ông Trọng thoát khỏi giây phút thất thần chỉ vì một tiếng động. Từ phòng bên, có tiếng âm thanh của người lầm rầm phát ra. Những tiếng thì thào một cách khó chịu, những tiếng cáu kỉnh của nhiều người chứ rõ ràng chẳng phải là một người. Sao thế? Tiếng động đó tại sao lại phát ra từ căn phòng của Trọng?

    Ông Bình nhìn lại đồng hồ, thì đã thấy giờ điểm đúng lúc mười hai giờ. Cái tiếng động xì xào ở gian phòng bên cạnh vẫn không ngớt, thậm chí còn có khuynh hướng ngày càng dày đặc hơn. Ông Bình cố nhắm chặt mắt lại để ngủ, mà tiếng động ấy không sao thoát nổi tai một người mẫn cảm với âm thanh như ông. Càng về già thì ông lại càng bị những thứ âm thanh ảnh hưởng, cho dù có là nhỏ cỡ nào đi chăng nữa thì cũng khiến ông rất khó ngủ.

    Quằn quại một lúc lâu mà không thấy tiếng âm thanh dừng lại, ông Bình phải quát lên:

    - Trọng! Mười hai giờ đêm rồi mà mày còn thì thào cái gì thế? Còn bật đài hay gọi điện cho người yêu hả? Có định cho bố ngủ không đây?

    Không có tiếng âm thanh đáp lại. Nhưng dẫu vậy, những tiếng động thì thào kia cũng đã biến mất, và đưa toàn bộ không gian trở về như ban đầu, im lìm đến mức cô quạnh. Chỉ còn có thể nghe thấy tiếng muỗi thi thoảng kêu vo ve ở bên tai.

    Ông Bình lại nằm xuống nhắm mắt, và từ đó thì yên giấc ngủ ngon tới tận sáng mà không hề bị bất cứ âm thanh nào làm phiền.

    ...

    Sớm hôm sau, ông Bình thức dậy thật sớm. Ông toan đi chuẩn bị bữa sáng để cho Trọng và ông cùng ăn trước khi hắn đi làm. Trọng thường hay dậy rất muộn, nên bữa sáng một là hắn ăn ở nhà do bố nấu, hai là hắn sẽ ra ngoài ăn.

    Đã là sáu giờ sáng, khi ông Bình rửa mặt mũi xong, bước ra sân tập vài đường Thái Cực Quyền cho thoải mái cơ thể. Thì thật kỳ lạ, ông đã thấy Trọng ngồi sẵn ở chiếc ghế ngoài sân, đôi mắt hắn mơ hồ, miệng vẫn cứ không ngừng mấp máy.

    Dưới chân hắn, có một vệt nâu dài khô cứng. Đó là máu, phải, nó chính là máu của một ai đó hay một thứ sinh vật nào đó.

    Trọng ngồi thẳng người, bàn tay giấu giếm một thứ gì đó. Ông Bình nheo mắt nhìn kĩ nhưng không thể phát hiện thêm ra được điều gì.

    Ông lại thấy bộ quần áo mà tối qua Trọng mặc khi đi về vẫn còn nguyên sự bẩn thỉu, và nhơ nhớp dính những thứ màu đen. Ông Bình bước đến trước mặt Trọng và hối thúc:

    - Tối qua mày chui rúc vào cái vũng nào mà bẩn hết cả người thế này hả con? Sao không đi thay quần áo tắm rửa rồi còn chuẩn bị đi làm?

    Ông Bình nhìn chằm chằm vào mặt của Trọng. Trọng thì dường như không nghe thấy lời ông nói, trong tay hắn đang bóp mạnh vào một thứ gì đó, hắn khom người không để cho ông Bình nhìn thấy thứ mà hắn đang giấu ở trong lòng.

    Ông Bình chậm rãi cúi xuống, lại nhìn thấy từ dưới hạ bộ của hắn nhỏ máu thành tia thì liền kinh hãi kêu lên:

    - Trời ơi Trọng, con làm sao thế?

    Ông Bình mặt chuyển sang xám ngắt lo sợ, liệu có khi nào Trọng đã bị thương, hay bị ai đâm cho một nhát dao nên mới chảy nhiều máu như vậy?

    Ông chạy tới, giằng lấy cánh tay của Trọng ra, để lộ ra thứ mà hắn đang giấu ở trong lòng. Nhưng thứ mà hắn giấu ở trong lòng, chẳng phải là thứ gì như ông nghĩ, mà chỉ là một con vật, một con vật hết sức đáng thương. Đó là một con mèo đen.

    Con mèo đen nằm trong lòng của Trọng, đang bị vặn cổ ngược trở lại, hai mắt nó mở to như muốn lồi ra ngoài. Lại từ miệng không ngừng nhễu xuống máu đỏ tươi, chảy xuống đũng quần của Trọng.

    Trọng đột nhiên cất giọng nói hối hả như thanh minh:

    - Dạ con không sao. Sáng nay con đang ngủ mà con mèo đen này nó kêu to quá, con tức quá nên ra ngoài bắt nó rồi bẻ gãy cổ nó. Con mèo hoang này ngày nào cũng chạy rầm rầm ở trên đầu nhà mình, con không chịu nổi... nên con... con mới giết nó.

    Ông Bình cau mày, cũng hơi sửng sốt vì biết tính tình của Trọng xưa nay rất yêu quý động vật. Vậy mà lần này hắn lại có thể nhẫn tâm bẻ gãy cổ con mèo đến chết như vậy thì quả thực là không hợp với tính cách của hắn. Ngẫm lại, ông Bình cảm thấy lời nói của Trọng cũng có lý. Bởi vì tiếng kêu của con mèo đen này lâu nay ông cũng đã biết rõ. Đã không ít lần ông cảm thấy phiền hà về con mèo đen này nên đã tính mua bả về để bỏ độc chết nó. Con mèo đen đêm nào cũng kêu lên những âm thanh như động đực, rồi cào xé kêu gào cái mái tôn ở tầng thượng ruỳnh ruỳnh khiến ông không sao ngủ nổi.

    Nhưng con mèo đen này nói ra cũng thật thông minh. Nhiều lần ông dùng đủ mọi cách để bắt nó mà nó vẫn có thể khôn ngoan trốn thoát. Nó nhanh như gió, chỉ vèo một cái là không thấy tăm hơi đâu.

    Cái giống mèo hoang vốn dữ dằn, lại khỏe mạnh. Cho dù chúng có thân thể còm cõi đến như thế nào thì cũng khỏe gấp mấy lần mèo nhà, lại còn rất hung ác. Bắt được chúng đi chăng nữa, thì cũng phải bị chúng cào cho rách da rách thịt, còn vùng vằng cắn xé. Chỉ hội đủ những lý do ấy thôi là đã thấy chuyện có thể bắt, và giết được con mèo đen này khó như thế nào rồi.

    Vậy mà Trọng lại có thể tay không bắt lấy nó. Hơn nữa lại vặn gãy cổ nó ôm trong lòng mà chân tay da thịt không một chút xước sát gì thì cũng đúng thật là kỳ lạ.


    Nguồn từ: mobiradio.vn
    Về Yêu Audio

    Yêu Audio được tổng hợp từ nhiều nguồn audio khác nhau góp phần mang truyện audio đến những bạn thích nghe truyện một cách tiện lợi nhất.

    Yeuaudio.com

    [email protected]

    YÊUAUDIO TRÊN FACEBOOK

    Back to Top

    Nhận Email Của Yêu Audio

    Đăng ký email thành công. Cảm ơn bạn đã đăng ký nhận Email Của Yêu Audio!

    Những lợi ích khách hàng nhận được khi đăng ký nhận thông tin qua email:
    • Nhận thông tin về audio mỗi khi có cập nhật mới.
    • Bạn sẽ là những người đầu tiên biết các hoạt động, trò chơi, sự kiện diễn ra trên Yeuaudio.com!
    • Ngoài ra Yeuaudio còn gửi đến cho bạn những thông tin hữu ích về sách audio phù hợp với gia đình mình.

    Thông báo từ Yêu Audio

    Yêu Audio hiện tại không thực hiện sách nói, truyện audio.. chúng tôi chỉ sưu tầm. Vì thế chúng tôi tuyệt đối không nhận đóng góp của các Thính Giả. Tuy nhiên, các quý vị Thính Giả nếu có lòng thiện nguyện thì nên đóng góp cho các trang web SÁCH NÓI CHÍNH THỐNG :
    Hoặc nếu bạn thấy website có ích hãy giúp đỡ chúng tôi bằng cách chia sẻ cho những người bạn biết về Yeuaudio.com. Xin trân trọng cám ơn!